Photobucket
Photobucket

Photobucket Photobucket Photobucket My Pictures

QUICK COMMENT

PhotobucketPhotobucket GUESTBOOK PhotobucketPhotobucket

Hiển thị các bài đăng có nhãn CÂU CHUYỆN XÃ HỘI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CÂU CHUYỆN XÃ HỘI. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016

Nhồi tử thi trong tủ lạnh hòng che dấu vụ giết người

Tại hiện trường vụ án giết người, cảnh sát phát hiện nhiều phần nội tạng đã luộc được chất đầy tủ lạnh, một vài chiếc răng rơi vãi trên sàn nhà.

Năm 1999, cảnh sát Hong Kong nhận được trình báo của một thiếu nữ 14 tuổi nói rằng cô ta bị ám bởi một oan hồn phụ nữ. Theo chân thiếu nữ 14 tuổi đến một căn hộ cũ kỹ, cảnh sát đã bất ngờ chứng kiến hiện trường của một vụ án giết người được coi là ghê tởm và dã man nhất trong suốt một thập kỷ ở Hong Kong.
Tháng 5/1999, thiếu nữ 14 tuổi tên Ah Fong (tên đã thay đổi) đến một đồn cảnh sát tại khu Tsim Sha Tsui, HongKong để trình báo về việc mình bị ám bởi một oan hồn phụ nữ mà trước đó cô đã từng tham gia tra tấn, giết hạivà phanh thây người đó.
Nhoi tu thi trong tu lanh hong che dau vu giet nguoi
Căn hộ nơi vụ án xảy ra. 
Oan hồn và tra tấn - câu chuyện tưởng chừng như chỉ có trong phim ảnh nhưng rốt cuộc đã lôi kéo được sự quan tâm của cảnh sát. Họ quyết định theo Ah Fong đến căn hộ nằm trên tầng 3 của một tòa nhà ở đường Granville.
Tại đây, cảnh sát đã phát hiện ra một cảnh tượng kinh hoàng. Trong căn hộ chật hẹp đầy rẫy những dấu vết của một tội ác bị che giấu: Nhiều phần nội tạng được chất đầy tủ lạnh, một vài chiếc răng rơi vãi trên sàn nhà, nhưng gây sốc nhất là khi cảnh sát tìm thấy một hộp sọ người được nhồi trong một con Hello Kitty bằng bông.
Những phần thi thể này được xác định thuộc về một phụ nữ 23 tuổi tên là Fan Man-yee, hay còn có biệt danh là Ah Map.
Lời thú tội của Ah Fong
Ah Fong xuất thân từ một gia đình nghèo khó, sống chật vật cùng với bố mẹ và hai người anh trai gia trưởng. Quá chán chường cảnh suốt ngày gây gổ, xung đột với cha mẹ, Ah Fong quyết định kết thúc tuổi thơ của mình khi vừa tròn 13 tuổi bằng cách bỏ đi bụi đời.
Cô lang thang đến một quán ăn bình dân ở Hong Kong và ngồi ngơ ngẩn ở đó cho đến khi một nam thanh niên chừng 18 tuổi xuất hiện trước mặt cô. Người đó đội một chiếc mũ Armani fake màu đen, trên cổ và tay đều đeo vòng vàng. “Xin chào, tôi là Leung Wai-lun nhưng biệt danh của tôi là Gangster.” - Anh ta chìa tay về phía Ah Fong.
Kể từ đêm đó, cuộc sống của Ah Fong rẽ sang một trang mới, bắt đầu bằng cuộc tình chớm nở với Gangster. Cô thiếu nữ 13 tuổi thâm nhập vào thế giới của những ánh đèn màu, hộp đêm, quán bar, nhà nghỉ… Một đêm nọ, tại quán bar karaoke Big Echo, Gangster giới thiệu Ah Fong với đại ca của anh ta, Chan Man-lok. Chan, 34 tuổi, là một gã ma cô, đòi nợ thuê, buôn ma túy có máu mặt. Lần đầu gặp mặt, Chan đã yêu cầu Ah Fong phải đến nhà hầu hạ hắn.
Nơi ở của Chan là một căn hộ 7 phòng tọa lạc tại khu phố mua sắm sầm uất nhất đảo Kowloon – đường Granville. Đây là nơi hắn cất giữ vô số băng trò chơi điện tử, băng phim Hollywood, phim Hong Kong, phim khiêu dâm và rất nhiều ma túy.
Chan cũng bộc lộ niềm yêu thích cuồng nhiệt với nhân vật hoạt hình Hello Kitty khi thảm trải sàn, ga giường, đồ dùng nhà bếp trong nhà hắn đều in hình nhân vật này. Cũng tại nơi này, Chan đã đưa Ah Fong bước vào thế giới của hắn - thế giới của ma túy đá.
Ah Map là ai?
Fan Man-yee hay Ah Map bước chân vào thế giới ngầm từ năm 16 tuổi. Cô hành nghề mại dâm tại các câu lạc bộ đêm ở quận Tsim Sha Tsui hoặc Kowloon, Hong Kong. Rất nhiều khách hàng của Ah Map là những người có máu mặt trong thế giới ngầm Hong Kong.
Ah Map lần đầu gặp Chan Man-lok vào năm 1997 tại một nhà thổ mà cô hành nghề. Hắn nhanh chóng trở thành khách quen của Ah Map. Tuy nhiên, Ah Map sớm nhận ra Chan Man-lok có xu hướng bạo lực mỗi khi hắn sử dụng ma túy đá.
Mỗi lần xài ma túy, Chan không thể kiểm soát bản thân và hành hạ, đánh đập Ah Map thâm tím mặt mũi. Một lần, do không chịu được đòn roi của Chan, Ah Map đã quyết định sẽ không bao giờ gặp lại hắn nữa. Trước khi bỏ đi, Ah Map đã lấy trộm chiếc ví tiền chứa 4.000 đô HK của Chan. Mặc dù, sau đó Ah Map đã trả lại số tiền và thêm 10.000 đô tiền lãi nhưng Chan vẫn muốn cô phải trả nhiều hơn thế.
Không thể trả đủ số tiền 16.000 đô mà Chan yêu cầu, ngày 17 tháng 3 năm 1999, Ah Map bị hai đàn em của Chan là Leung Shing-cho (27 tuổi) và Gangster (21 tuổi) bắt cóc. Chúng đưa Ah Map đến nhà của Chan. Tại đây, cô phải trả nợ cho Chan bằng chính mạng sống của mình.
Là bạn gái của Chan, Ah Fong có “vinh dự” được chứng kiến từ đầu đến cuối những màn tra tấn dã man kéo dài suốt một tháng mà hắn và bọn đàn em dành cho Ah Map.
Ban đầu, Chan chỉ định giam giữ và bắt Map phải làm việc quần quật để mang tiền về trả nợ cho hắn. Tuy nhiên, do bị đánh đập quá nhiều khiến ngoại hình bầm dập, chẳng có khách nào tìm đến Map. Vì thế, Chan và hai đàn em của gã quyết định biến Map thành đồ chơi riêng.
Ban đầu, màn tra tấn chỉ dừng ở mức đánh đập bằng tay không nhưng sau đó đã được “nâng cấp” lên thành đồ dùng trong nhà, tuýp sắt. Cô bị 3 gã đàn ông và Ah Fong bỏ mặc trong bếp, trong khi chúng ở ngoài chơi ma túy đá và trò chơi điện tử.
Những lúc chán chơi games, chúng lại “đổi gió” bằng những màn tra tấn khác dành cho Map. Chúng sử dụng mọi đồ dùng nhà bếp để hành hạ Map, đổ nhựa nóng chảy lên cơ thể cô, khi không còn gì để đun chảy, chúng dùng lửa đốt thẳng vào da cô, sau đó xát các loại thức ăn lên vết thương của Ah Map và khoái trá nhìn những biểu cảm vật vã, đau đớn của cô.
Chúng treo Ah Map lên trần nhà và bỏ đói cô. Cứ như vậy, Ah Map phải chịu đựng vô số màn tra tấn dã man mà 4 kẻ bệnh hoạn nghĩ ra. Cuối cùng, sau 1 tháng trời chịu đựng, Ah Map đã chết. Cô bị bỏ lại trong phòng tắm và qua đời vào lúc nửa đêm.
Công lý được thực thi?
Biết Map đã chết nhưng 4 kẻ thủ ác vẫn tiếp tục ung dung ngồi chơi điện tử và ma túy suốt đêm. Sáng hôm sau, khi đã tỉnh táo hơn, Chan nhận thấy mình cần phải thủ tiêu cái xác. 4 người đã khiêng cái xác Map vào bồn tắm và phanh thây cô.
Chúng mang một số bộ phận thi thể của Map đi… luộc để tránh bốc mùi; phần đầu của nạn nhân bị nhồi trong một con búp bê Hello Kitty.
Khi cảnh sát đến nhà của Chan, phần lớn thi thể của Map đã bị phân hủy. Tuy nhiên, dựa vào những mảnh thi thể còn sót lại và hộp sọ tìm thấy trong con thú Hello Kitty nhồi bông, vụ án kinh hoàng đã được vạch trần.
Phiên tòa xét xử kết thúc với án tù chung thân và không được xem xét giảm án trong vòng tối thiểu 20 năm dành cho 3 gã đàn ông độc ác. Riêng Ah Fong do đã thành thật khai báo nên được miễn truy tố.
Dù có lời khai của Ah Fong và những bằng chứng tìm thấy trong căn hộ của Chan, ba hung thủ chỉ bị kết tội ngộ sát và giam giữ người trái phép. Thẩm phán cho rằng ba người đã tra tấn Ah Map trong trạng thái không tỉnh táo vì dùng ma túy đá chứ không có chủ đích giết nạn nhân.
Ah Map qua đời bỏ lại đứa con trai 1 tuổi. Khi được hỏi lý do có thể gây ra những hành động kinh hoàng đến vậy, Ah Fong trả lời: “Tôi làm thế chỉ để giải trí. Tôi muốn xem xem cảm giác khiến người khác đau đớn là như thế nào.”
kien thuc.net

Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

Xem đến tấm hình thứ hai, tôi kinh ngạc và choáng váng tột độ

Nếu con gái tôi không vô tình cầm nhầm điện thoại, nếu tôi không tò mò mở ra, thì có phải tất cả những bí mật này sẽ bị chôn vùi mãi mãi?

Năm nay tôi 26 tuổi, đang là nhân viên của một siêu thị. Tôi và D là bạn thân của của nhau từ thời tiểu học. Nhiều lúc tôi thầm nghĩ hai đứa như hai mảng màu đen trắng vậy mà không hiểu sao có thể chơi được đến giờ. Tôi là người nóng tính, bộp chộp nghĩ gì nói nấy. Con gái nhưng không điệu đà dịu dàng, đôi khi tôi còn tỏ ra rất mạnh mẽ. Đặc biệt nhìn tôi lúc nào cũng thấy quê quê. Còn D thì ngược lại, người cao ráo, trắng trẻo, xinh đẹp, ăn nói nhẹ nhàng sâu sắc.

Nhưng chuyện tình cảm của D không được thuận lợi. Trong khi tôi đã yên bề gia thất với chồng và một đứa con gái ba tuổi, thì D vẫn còn lẻ bóng. Tôi hay trêu D: " Kén chọn cho lắm vào rồi thành gái già cho trai nó thèm". Vì coi nhau như chị em nên mỗi lần gặp mặt chúng tôi nói chuyện liên tục bất tận. Tôi kể tất tật về chồng mình cho D mà chẳng chút ngại ngùng. Và D cũng tâm sự với tôi rất nhiều về chuyện tình cảm của cô ấy.

Nhưng tôi bắt đầu lo lắng và có chút ghen tị với D khi chồng tôi ngày càng quan tâm D nhiều hơn. Mỗi lần D đến nhà chơi, anh nói chuyện rất thoải mái và vui vẻ. Trong khi tôi một mình dưới bếp lo chuẩn bị đồ ăn thì hai người ở phòng khách nói cười. Tôi cảm nhận được hai người nói chuyện rất hợp, không như anh và tôi nói không đến câu thứ ba đã bắt đầu gây chiến.

Nếu như chuyện chỉ diễn ra một lần thì không có gì để nói đằng này, lần nào D đến mà có anh ở nhà thì đều vậy. Nhiều lúc hờn ghen, tôi gọi to kêu D xuống giúp mình, cả hai mới chịu dừng lại. Nhưng chồng tôi vẫn theo xuống bếp, đứng ngoài cửa khoanh tay nói chuyện với D như thể tôi không hề có mặt ở đó.

bạn thân

Nhiều lúc tôi thầm nghĩ hai đứa như hai mảng màu đen trắng vậy mà không hiểu sao có thể chơi được đến giờ.

Tôi càng khó chịu hơn khi anh xem thường lời tôi bao nhiêu thì lại xem trọng ý kiến của D bấy nhiêu. Chúng tôi muốn sơn lại tường cho căn nhà. Tôi và anh có hẹn là chiều khi hết giờ làm sẽ cùng đi chọn màu sơn. Vậy mà khi tôi gọi cho anh, nghe anh nói mà tôi ấm ức không chịu được: "Anh đang đi cùng D đến mấy đại lý sơn xem màu rồi, em về sớm đón con rồi chuẩn bị chút gì đó để anh mời D về chơi".

Nói xong anh cúp máy, tôi cảm thấy tủi thân kinh khủng. Đã vậy, trong bữa ăn hai người bàn tán sôi nổi, màu này phối với màu kia, màu nào sáng màu nào tối mà chẳng thèm hỏi tôi lấy một câu. Cả hai giống như đôi vợ chồng mới cưới đang chuẩn bị phòng tân hôn, còn tôi thì là người vô hình.

Đợi D về tôi tức giận hỏi anh, nhà của hai vợ chồng sao không hỏi ý kiến vợ mà lại đi bàn bạc với người khác. Anh nói mà tôi tức nghẹn họng: "Em đừng có trẻ con, em thì biết gì về mĩ thuật mà ý kiến này nọ". Rồi anh nói thêm một tràng dài, nào là tôi không biết cảm ơn người khác khi họ giúp đỡ mình, suy nghĩ hẹp hòi nhỏ nhen. Anh còn nói thêm so với D tôi thua xa cô ấy
.
Tôi cũng biết D là nhân viên của công ty quảng cáo, gu thẩm mỹ sẽ hơn tôi nhưng anh làm vậy có quá xem thường tôi không? Tôi cũng có quyền lựa chọn màu sơn yêu thích cho ngôi nhà của mình chứ? Càng nghĩ càng thấy ức tôi mất ngủ mấy đêm liền.

Cách đây một tuần chồng tôi đi ngoại tỉnh công tác. Ở nhà một mình, tôi gọi điện rủ bạn thân đi mua sắm. Nhưng D nói không rảnh vì dạo này công ty cô ấy có rất nhiều việc. Chồng tôi đi khoảng 5 ngày, lúc về anh còn mua quà về cho hai mẹ con. Tôi vui mừng ra mặt vì đây là lần đầu tiên anh đi công tác mà mua quà cho vợ. Chiếc áo len màu nhạt rất hợp với tôi. Tôi cứ khen anh mãi vì biết chọn kiểu dáng và màu sắc đúng sở thích của vợ.

bạn thân

Cuối tuần vừa rồi, tôi chở bé đến nhà D chơi. Trong khi D xuống dưới chuẩn bị nước và đồ ăn vặt, con gái tôi vẫn quen thói mở điện thoại chơi trò chơi nhưng lấy nhầm máy D. Tôi sợ bé làm hỏng nên dỗ bé trả điện thoại của D, dùng máy của tôi. Vô tình, tôi chạm vào bộ sưu tập ảnh trên màn hình. Đập vào mắt tôi là hình ảnh D cười rất tươi, trên người là chiếc áo len giống hệt món quà mà chồng tôi tặng.
Lòng hiếu kỳ nổi lên, tôi trượt qua hình ảnh khác và không giấu được ngạc nhiên tột độ. Trên màn hình là tấm ảnh D tự chụp trong một căn phòng khách sạn, trên tấm gương phía sau cô ấy, là bóng dáng một người đàn ông rất giống chồng tôi đang đứng gọi điện thoại

Tôi bối rối vội vàng đặt điện thoại vào chỗ cũ đúng lúc D mang nước và trái cây mời hai mẹ con. Tôi uống cạn ly nước để lấy lại bình tĩnh. Nói vài câu lấy lệ rồi vội đi về, tôi nói mẹ vừa gọi về nhà có chuyện quan trọng.

Mấy ngày nay, tôi hoang mang vô cùng, nhớ lại những gì đã thấy lòng tôi xuất hiện hàng ngàn câu hỏi. Tôi không tin hai con người đó lại phản bội lòng tin của mình. Tôi có nên hỏi thẳng chồng mình không, hay tôi nên nói xa gần để xem thái độ D thế nào? Tôi hoang mang như muốn phát điên, tôi phải làm gì bây giờ, mọi người giúp tôi với.
Theo afamily.vn

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2015

Chồng vô tình gọi điện cho vợ trong lúc đang ân ái với bồ

Nửa đêm, chiếc điện thoại trên bàn trang điểm lóe sáng rồi rung ù ù, tôi với tay, là số của chồng tôi

Vợ chồng tôi kết hôn được 7 năm, con trai vừa tròn 5 tuổi. Chồng tôi là giám đốc chi nhánh một công ty xây dựng. Tôi là nhân viên thư viện. Nói chung cuộc sống của vợ chồng tôi rất êm ấm, trước giờ chưa từng xảy ra chuyện gì to tát.

Chồng tôi đã mất 2 năm trồng cây si trước cửa nhà tôi để theo đuổi tôi. Hồi đó, tôi nổi tiếng thông minh, xinh đẹp, xung quanh vệ tình nhiều lắm. Cuối cùng, tôi quyết định chọn anh bởi thấy anh là người thật thà, có chí phấn đấu.

Yêu nhau một thời gian thì chúng tôi tiến đến hôn nhân , gia đình 2 bên ủng hộ, vun vén cho vợ chồng tôi lắm, bởi xét mọi điều kiện đều vô cùng phù hợp.
Chồng tôi là người sống có trách nhiệm với vợ con. Nhưng vì đặc thù công việc khiến anh thường xuyên phải xa nhà đi công tác, có những chuyến công tác kéo dài cả tuần trời.

Tôi luôn đặt niềm tin tuyệt đối ở chồng, nhưng có lẽ cũng chính vì thế mà tôi đã mất cảnh giác, bởi lẽ xã hội này, không thiếu những người phụ nữ dang tay ra cướp lấy hạnh phúc của người khác, mà người trong cuộc như tôi không lường trước được.

Mô tả ảnh.

Hôm đó, chồng tôi về nhà với dáng vẻ rất vội vã. Anh bảo tôi sắp đồ giúp anh, anh phải đi công tác gấp bay giờ. Như mọi lần, tôi chuẩn bị cho chồng đủ quần áo diện, vài bộ ngủ và một số vật dụng cá nhân. Công việc này tôi làm quá quen thuộc rồi. Chồng nói, anh đi chừng 5 hôm sẽ về, dặn tôi ở nhà cẩn thận, trước khi đi còn ôm tôi rất tình cảm.

Vậy mà, đêm hôm đấy, đã khuya lắm rồi, khi mẹ con tôi đang ngủ thì điện thoại bỗng lóe sáng, rung ù ù trên bàn trang điểm. Tôi với tay, là chồng gọi. Tôi ấn nghe nhưng chẳng thấy chồng nói gì. Áp tai vào điện thoại, bên kia chỉ nghe tiếng thở mạnh, lúc hổn hển, lúc rên rỉ… Nước mắt tôi trào ra, tôi biết đó là tiếng gì… Chẳng nhẽ chồng tôi vô tình đè vào điện thoại trong lúc ăn vụng sao?

Điện thoại trong tay rơi xuống. Tôi đau đớn đến choáng váng vô cùng. Chồng tôi nói dối đi công tác để đi với gái, hay anh cặp với chính đồng nghiệp nào đó trong công ty. Thú thực, lúc đó tôi chỉ muốn lao ngay đến chỗ chồng tôi, nhưng tôi không biết anh đang ở đâu .
Cả đêm hôm đó tôi thức trắng, khóc đến nỗi 2 mắt không mở ra được. Tôi phải làm gì bây giờ đây, khi mà nỗi đau trong lòng tôi quá lớn?
Theo phunutoday

Thứ Tư, 2 tháng 12, 2015

Ngồi trong tù vẫn dùng facebook để... tán gái

Dù ngồi tù chung thân nhưng một phạm nhân người Scotland vẫn dùng facebook nhắn tin mùi mẫn cho các cô gái.
Brian Sim bị kết án chung thân sau vụ sát hại dã man ông Douglas Lambie ở Barrhead (Renfrewshire, Scotland) năm 2005.

Điều làm dư luận sửng sốt là dù đang bị quản thúc trong nhà tù nhưng gã sát thủ máu lạnh này vẫn giữ liên lạc với bên ngoài, thậm chí còn tán gái thông qua facebook. 
Trên trang cá nhân, hắn dùng một bức ảnh chân dung khá tươi tắn để làm ảnh đại diện.
Một nguồn tin giấu tên nhận định: 'Sim rõ ràng không có ý định che giấu facebook của mình. Hầu hết những người hắn liên lạc là phụ nữ'.


Ảnh đại diện trên facebook của Brian Sim

Trong đoạn tin nhắn gửi cho một cô gái tên Catherine, Sim viết: 'Em vẫn giữ đúng tinh thần ngày cuối tuần nhỉ. Catherine của anh thế nào rồi?', kèm theo biểu tượng nụ hôn.
Hắn cũng dùng biểu tượng này với một cô gái khác tên là Carly cùng tin nhắn 'Hãy giữ liên lạc nhé'.
Hiện, ban quản lý nhà tù ở Scotland đang điều tra vụ việc này. Theo thông tin ban đầu, chiếc điện thoại Sim dùng để truy cập facebook đã được lén chuyển vào trại giam.

Hành động này được coi là phạm tội hình sự. Do đó, cơ quan chức năng khẳng định, họ sẽ xử lý nghiêm khắc bất kỳ đối tượng nào 'tuồn' điện thoại vào trong tù.
Theo ttvn

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

Lê Uyên lần đầu lên tiếng mối quan hệ giữa em gái ruột và chồng


Lê Uyên lần đầu thừa nhận chỉ có em gái ruột cô thích “ông xã“ mình.
Lê Uyên lần đầu thừa nhận chỉ có em gái ruột cô thích “ông xã“ mình.

Lê Uyên & Phương được xem là một cặp đôi huyền thoại của nhạc Việt, xuất hiện trong làng nhạc Sài Gòn những năm đầu thập kỷ 1970 với một luồng gió mới: những ca khúc mang hơi hướng nổi loạn, triết lý nhưng đầy khắc khoải.

Ngoài âm nhạc, Lê Uyên & Phương còn được biết đến với một cuộc tình đẹp, thủy chung và bền bỉ. Chính tình yêu ấy đã khiến họ thăng hoa trong nghệ thuật.

Từng có thời điểm, tin đồn hôn nhân của họ tan vỡ mà người thứ 3 không ai khác là em gái ruột của Lê Uyên.

Sau gần 2 thập kỷ im lặng, lần đầu tiên Lê Uyên thẳng thắn đối diện với sự việc này, cùng một câu chuyện của người đàn ông kế tiếp của cuộc đời cô, âm thầm đứng sau cái bóng quá khứ quá lớn của vợ…

Cùng vượt qua cái bóng quá khứ

- Người ta chỉ biết đến Lê Uyên & Phương một đời nhân tình, tắm khát vọng yêu cuồng lên những bản nhạc cùng hát  đến trọn đời. Nhưng, người ta chưa biết Lê Uyên đã sống và hát như thế nào,  bao nhiêu năm trên sân khấu “không - Phương”?

Tôi tin vào tâm linh. Dù không còn người ôm đàn đứng cạnh hát cùng bằng xương bằng thịt, nhưng anh vẫn đâu đó để nhắc tôi từng câu hát và để tôi không nhìn thấy cái khoảng trống trên sân khấu, dù vô hình.
7 năm sau khi anh mất, tôi không quen ai, tôi không thích ai. 7 năm ấy, tôi buồn, tôi nhớ anh nhiều lắm.
Có những đêm, 2-3 giờ sáng tôi dậy thắp nhang cho anh và khóc, một mình. Có lẽ ở nơi xa, anh không muốn thấy tôi buồn như thế, vì cả đời anh, cũng chẳng khi nào muốn tôi buồn thế cả.

- Và giờ, sau 16 năm, mọi thứ đã thế nào rồi, thưa cô?

Tôi vẫn trân trọng từng phút, nhớ và giữ từng kỷ niệm với anh.

Bàn thờ anh là một không gian tôn kính đặc biệt trong căn nhà tôi. Cạnh ngôi nhà tôi ở, là một căn nhà gỗ làm riêng cho anh nằm trên hồ, trong khu vườn có 5 cây thông trên 100 năm tuổi, gợi nhớ về Đà Lạt.

Trong căn nhà ấy, có hai cây đàn, một violon và một guitar, có giấy bút cho anh viết nhạc, có bình trà cho anh uống… có tất cả những gì đã từng gắn với cuộc sống của anh, để hồn anh vẫn thanh thản cùng thông, cùng hồ như ở Đà Lạt, để anh vẫn sống với âm nhạc.

Những khi đi diễn xa, người đàn ông tiếp theo của đời tôi thay tôi hương khói cho anh. Đó là bổn phận, là điều chúng tôi cam kết, cùng tôn kính, trân trọng anh, khi tôi bước tiếp vào mối quan hệ mới.

- Cô ơi, “người đàn ông kế tiếp” đã sống như thế nào suốt bao năm qua, khi trong trái tim người bạn đời của ông ấy, là một khối quá khứ quá đẹp và quá đồ sộ vẫn còn nguyên hình khối?


Nhiều người cũng nghĩ quá khứ sẽ đè nặng lên cuộc sống của tôi với người sau nhưng tôi không thấy thế. Anh tôn trọng tôi và tôn kính người đã khuất. Và tôi trân trọng những gì hiện tại anh đã dành cho tôi.

Trước khi đến với anh, tôi có nói với rằng: “Hãy đến với em bằng cả sự trân trọng anh Phương dù anh ấy không còn. Chứ đừng đến với em bằng tâm thế của một người đàn ông bình thường, với những ghen tuông, giận giữ với quá khứ”.
Anh đến với tôi và anh hiểu những trân trọng của tôi dành cho người chồng đã khuất của mình và anh cùng tôi trân trọng quá khứ ấy.

Mảnh đất chúng tôi đang ở, rất rộng, ngay trung tâm thành phố, nơi có ngôi nhà tưởng niệm anh Phương, là do anh mua.
Anh cùng tôi dựng lên ngôi nhà ấy, cùng tôi giữ cho anh Phương từng kỷ niệm nguyên vẹn, cùng lo cho tôi hát nhạc anh Phương đến khi nào tôi không còn hát được nữa.

9 năm, một quãng đường chưa dài cho một cuộc hôn nhân. Nhưng cũng không ngắn để kiểm chứng những gì mà chúng tôi đã cam kết với quá khứ của tôi. Chúng tôi cùng yêu quá khứ để trân trọng cuộc sống hiện tại.

- Vậy sẽ có 2 vấn đề ở đây với người đàn ông mới của cô: ông quá lớn để bao dung, hay quá nhỏ để cam chịu?

Quá lớn! Một tình yêu quá lớn cùng sự tôn trọng quá lớn, đối với anh Phương và đối với tôi.
Một tình cảm quá lớn hay một người tình quá đẹp thì mọi thứ cũng đã là quá khứ. Nhưng người sau vẫn trân trọng tình cảm lớn ấy, để giúp tôi luôn hát được hay hơn những bản tình ca của người chồng quá cố, thì còn gì viên mãn hơn?


Chết để được yêu

- Người ta chỉ biết về huyền thoại của một cuộc tình đẹp Lê Uyên & Phương. Nhưng phải chăng, trong bất cứ cuộc tình đẹp nào nó cũng phải thử thách bằng nghịch cảnh?

Đúng vậy. 15 tuổi, tôi yêu anh. Tôi, con của một gia đình thương gia khá giả và nề nếp ở khu người Hoa, Sài Gòn, được gia đình đưa lên Đà Lạt để học trường Tây nội trú.

Ở Đà Lạt, nhà tôi cách nhà anh đúng 1 căn. Lúc tôi mới lên, anh ghé qua nhà, nhưng không gặp tôi. Anh hơn tôi 10 tuổi. Và trước khi đến với tôi, anh không có ý định lập gia đình.

Anh bị một u ở ngón tay, ngón chân, mà mọi người cứ nghĩ anh bị ung thư xương. Anh không muốn lập gia đình, vì không muốn có những hệ lụy cho người ở lại vì anh lo anh chết sớm. Khi kiểm tra, thì chỉ là khối u bình thường.
Mấy ngày sau, trên đường ra phố, tôi thấy có một chàng trai ngồi trên tảng đá đầu con dốc, nhìn tôi với ánh mắt rất lạ. Anh cất tiếng “chào cô”. Tôi nhớ mãi ánh mắt đó.

2 ngày sau, tôi cùng bạn học xem buổi hòa nhạc tại lữ quán Thanh niên gần nhà tôi. Khi tôi đến, buổi hòa nhạc rất đông, tầm 200 người, tôi vẫn cố gắng chen vào. Tôi giật mình, người con trai mình gặp hôm qua đang ngồi kéo violon say sưa
.
Lúc đó, tôi cũng mới được biết anh là một người chơi nhạc nổi tiếng ở thành phố Đà Lạt. Rồi anh qua nhà làm quen. Chúng tôi gặp gỡ nhau thường xuyên hơn. Những tháng ngày yêu đương cứ thế được bắt đầu.

Bố mẹ biết câu chuyện của chúng tôi nên Tết năm đó không cho tôi học ở Đà Lạt nữa, quyết định bắt tôi quay về lại Sài Gòn, để xa anh.

- Cô đã làm gì, để bảo vệ tình cảm của mình?

Tôi tự tử. Tôi đã đi mua thuốc ngủ, chọn tối thứ 7 để uống, để quyết ra đi chứ không phải là dọa (vì ngày khác sẽ có người lên đánh thức dậy đi học). Chết còn hơn là sống mà không được yêu anh.
8 giờ sáng, mẹ tôi lên hỏi tôi một việc gì đó. Gọi không thấy tôi trả lời, mà thấy cửa khóa bên trong nên cho người leo qua cửa sổ vào phòng, đưa tôi đến bệnh viện súc ruột.

Tỉnh lại, tôi không chịu ăn uống, mẹ xuống giọng hỏi tôi giờ muốn điều gì. Tôi trả lời “Con muốn anh Lộc” (tên thật của anh Phương).
Gia đình chiều tôi bằng cách gọi anh sang. Cho gặp như thế là để tôi ăn uống, nhưng vẫn cấm đoán, vẫn bắt tôi về Sài Gòn.

Tôi quyết làm biện pháp mạnh hơn. Đó là, bỏ nhà đi cùng người mình yêu. Chúng tôi bỏ nhà xuống Bảo Lộc. 2 đứa sống với nhau một tuần.
Tôi tập nấu nướng, đi chợ, chăm sóc anh. Anh đứng đắn, không vượt quá giới hạn gì trong suốt một tuần lễ sống chung.

Về tới nhà, mẹ tôi rất hoảng, tiếp tục thỏa hiệp với tôi rằng, muốn gì cũng được. Nhưng là muốn vậy thôi, lại vẫn ngăn cấm.

Và tôi làm biện pháp mạnh hơn nữa, để bảo vệ tình yêu của mình, là phải có con với anh, để gia đình tôi đồng ý cho chúng tôi cưới. Mà không chỉ là để tạo áp lực cho gia đình, mà để anh thấy, tôi yêu anh đến mức nào.

Hai tháng sau tôi có thai. Gia đình đưa tôi đi khám, tôi nghĩ mọi thứ như vậy sẽ như ý mình. Nhưng không, mẹ tôi kiên quyết bắt tôi đi phá thai và về lại Sài Gòn.
Lần này, mẹ tôi mạnh tay lắm. Bà nói : “Nếu con không chịu thì thằng Lộc phải ở tù. Vì con đang tuổi vị thành niên”. Tôi sợ thực sự. Mà đáng sợ hơn, tính mẹ tôi đã nói là làm.

Tôi phát hiện ra một điểm yếu của mẹ, là mẹ rất chịu nghe ba tôi. Có những điều không ai thuyết phục được mẹ, thì chỉ có ba mới thuyết phục được. Tôi đã cầu cứu ba chuyện này.Ba tôi ủng hộ vì ba tôi thương anh hiền lành, có học lại tài hoa.

Ba cũng nhỏ nhẹ với mẹ: “Chúng đã thương yêu nhau đến thế thì cho chúng đến với nhau. Vì nhỡ có chuyện gì thì mình lại mất đi một đứa con”.

Tôi sung sướng thông báo với anh về Sài Gòn làm lễ cưới ngay. Anh đi mượn tiền, đủ để sắm hai cái nhẫn cưới nhỏ, tức tốc về Sài Gòn. Cưới xong, chúng tôi quay lại Đà Lạt.

- Có khi nào ba mẹ cấm cô là vì nhà người yêu quá nghèo?

Đó không phải lý do. Lý do là tôi còn quá nhỏ, cần học hành. Và sợ tôi khổ.
Nếu nói về gia thế thì nhà anh cũng ghê gớm lắm. Anh là con của người con gái thứ 9 của vua Thành Thái, là công chúa Phương Nhi,  còn bố anh là một công tử bỏ xứ đi bụi đời.

Anh nghèo, tôi càng thương anh hơn. Tôi nhớ, trong một lần biểu diễn trong club, nóng quá, anh cởi cái áo vest ra. Anh say sưa kéo và quay lưng lại, tôi nhìn thấy cái quần của anh có 2 miếng vá to bằng hai bàn tay.

Hình ảnh đó làm tôi thực sự thương, và muốn bù đắp cho cuộc sống của anh, tặng anh cả cuộc đời mình
.
- Trong 3 giai đoạn cô gây áp lực cho gia đình, chịu nhiều đau đớn đến như thế, người đàn ông của cô ở đâu và đã làm được gì cho cô?

Anh không làm được gì hết. Anh đau. Chỉ có biết đau thôi nhưng không bao giờ tuyệt vọng, để lại thành một niềm đau lộng lẫy trong các ca khúc viết cho tôi.

Hôn nhân chúng tôi chưa bao giờ đổ vỡ

- Như thế nào để từ một cặp đôi si tình ở phố núi, lại có thể trở thành cặp đôi âm nhạc lẫy lừng nhất nhạc Việt Lê Uyên & Phương, thưa cô?

Một ông thầy giáo nghèo viết nhạc như một sở thích và một cô nhân tình trẻ yêu anh giáo ấy hết mình, cất tiếng hát bay xa đều do số mệnh.

Khi gặp anh, anh viết tặng tôi bài “Tình khúc cho em”, tôi cảm được ngay, rồi anh tập cho tôi hát. Anh chỉ cho tôi cách hát và nhắc tôi một điều để rồi tôi nhớ mãi: “Phải hát hết lòng. Hát trung thực với chính mình. Thích thì hát, không thì thôi, không hát giả bộ”.

Anh viết tới đâu, tôi hát tới đó. Chúng tôi yêu, viết và hát hồn nhiên, để phục vụ cho tình yêu, cho đời sống thường nhật, mà không bao giờ nghĩ rằng chúng tôi thành Lê Uyên & Phương sau này.

Cho đến một ngày mùa Xuân 1970, nhà thơ Đỗ Quý Toàn từ Sài Gòn lên Đà Lạt họp với anh em hướng đạo. Người thân của anh cho ông Toàn nghe một băng cassette mà chúng tôi thu tại nhà.
Ông Toàn giật mình nói với người thân rằng làm sao thu xếp để ông Toàn gặp anh vào ngày hôm sau. Lần gặp ấy, ông Toàn nói với anh: “Bất cứ lúc nào anh xuống Sài Gòn thì gặp tôi”.

Trong kỳ nghỉ Tết, chúng tôi về Sài Gòn và gặp lại ông nhà thơ. Ông giới thiệu chúng tôi cho nhà báo Đỗ Ngọc Yến, một người hoạt động phong trào văn nghệ sinh viên. Ông Yến tổ chức cho chúng tôi buổi biểu diễn đầu tiên tại trường Quốc gia âm nhạc.

Chúng tôi hát 3 bài liên tiếp, say sưa với cây đàn guitar thì được ủng hộ nhiệt tình mà không hiểu sao mình được ủng hộ như thế.

Rồi chúng tôi biểu diễn các show cho sinh viên Văn khoa, Luật khoa, Sư Phạm, Y Khoa… đâu đâu sinh viên cũng đông nghẹt. Rồi tới Đài truyền hình. Rồi cà phê Con nai vàng của nhạc sĩ Cung Tiến.

19 ngày liên tiếp, chúng tôi bước vào sân khấu biểu diễn mà không nghĩ mình đã đứng ở đấy, đã thuộc về nó. Và hình ảnh của chúng tôi sau đó cũng xuất hiện khá nhiều trên các mặt báo.
Chuyến biểu diễn sau đó đem đến cho chúng tôi hợp đồng biểu diễn cho 5 phòng trà Sài Gòn, mỗi đêm hát thù lao là 5000 đồng cho mỗi điểm biểu diễn 3 bài (lương giáo viên của anh hồi đó là 5,6 ngàn/tháng) trong 4 năm.

- Xuống Sài Gòn, ông giáo nghèo đó nhìn ra cuộc sống bon chen phố thị là một “vũng lầy” và trong lòng lo sợ “tình này tình rồi thay”. Chuyện gì xảy ra giữa hai người làm ông sợ đến thế, cô có thể chia sẻ không?

Ở Sài Gòn, anh lại nhớ Đà Lạt, luôn muốn quay về. Đà Lạt  thuộc về anh. Cuộc sống bon chen, anh lo sợ nó làm vẩn đục những tình cảm trong trẻo. Những đổi thay dù nhỏ, xảy ra giữa chúng tôi, thì không.
Anh sợ đời sống phố thị với những sự không chân thật như sợ một đám cháy, mà nó có thể bén lửa lên mình và người mình yêu bất cứ lúc nào.

- Và có phải điều lo sợ đó đã xảy ra khi hai người qua Mỹ định cư? Cuộc sống bên đó đã thực sự làm cho “tình rồi thay”, như một số mặt báo đã viết về một sự tan vỡ giữa hai người?

Cho đến ngày anh qua đời, tôi và anh vẫn một lòng một dạ yêu thương nhau, chưa từng mang cho nhau một thương tổn gì, chưa từng để cho một người thứ 3 chen vào.

Sang Mỹ, anh sống những ngày rất rỗng, rất sốc và nhớ Đà Lạt. Anh gần như mất hết cảm hứng sáng tác.
Thương anh, tôi mở một quán nhạc để chúng tôi đàn hát lại, thỏa đam mê mỗi tối. Và rồi một hôm, khi chuẩn bị dọn dẹp quán sau buổi diễn, có một băng giang hồ gây lộn và bắn nhau ngay trong quán tôi.

Đứa con nhỏ của tôi đang đứng ngay ở cửa. Tôi biết rằng, đạn có thể bay vào người con tôi bất cứ lúc nào. Thế là tôi, bằng bản năng của một người mẹ, xông ra đưa con vào trong. Một viên đạn đã trúng vào tôi, thủng ruột.
Tôi được cứu sống. Nhưng phải mổ lấy viên đạn và phải điều trị rất lâu. Tôi phải nghỉ hát trong nhiều năm liền. Những khi đó, anh vẫn ở bên cạnh chăm sóc, lo lắng, yêu thương như bao năm anh đã yêu.

Có lẽ vì lý do vắng bóng đó, mà những tin đồn tan vỡ mọc lên. Hôn nhân chúng tôi chưa bao giờ tan vỡ.

- Nhưng một người nhạc sĩ vốn được sống và bao bọc bằng âm nhạc, khi mất hứng sáng tác thì việc thay đổi trong tình cảm không phải là không có lý?

Mất cảm hứng với sáng tác đâu có nghĩa mất cảm hứng với vợ mình? Từng ngày đi qua, anh cứ sợ định mệnh cướp tôi đi.  Anh day dứt và thương nhưng anh không làm gì hơn được.

Tôi cũng không yêu cầu anh phải làm gì, có yêu thương là có tất cả với tôi rồi. Lúc đó, nếu tôi có chết thì tôi cũng có thể mỉm cười vì mình đã được yêu cho đến giây cuối cùng. Và anh cũng thế, không chỉ đến khi anh qua đời.

- Nhưng có một sự thật là ngày nhạc sĩ Lê Uyên Phương qua đời, trong đám tang ấy có 2 người phụ nữ đội khăn xô, là cô và em gái ruột của cô. Cô gái ấy, là tâm điểm của mọi đồn đại rằng, đó chính là bóng hồng tiếp theo trong trái tim của chồng cô?

Đúng, có 2 phụ nữ đội khăn tang. Cô em bất hạnh trong gia đình tôi, người khờ khạo, chậm chạp và không có một người đàn ông nào trong đời. Tôi rất thương em tôi và em tôi cũng thương tôi.

Đứa con đầu của tôi do em gái tôi một tay nuôi dưỡng như một người mẹ để chúng tôi đi hát hàng đêm. Khi tôi qua Mỹ sinh đứa tiếp theo, cũng một tay cô ấy chăm sóc, nhất là thời điểm tôi bị trúng đạn. Các con gọi em tôi là má.
Khi anh chết, tôi để em tôi đội khăn tang, như một người thân gắn bó, như một tình cảm lớn của em dành cho anh, tôi phải trân trọng.

Chúng tôi có đứa con đầu năm tôi 16 tuổi. Hơn 10 năm sau tôi mới có đứa thứ 2, nhu cầu xác thịt không nhiều.
Anh lại là người ốm yếu, và cũng là một người đàn ông đạo đức. Anh không đủ sức và không cạn tình để bỏ người tri kỷ đi theo một người thứ 3 đâu.

- Có thể về phía chồng cô thì không có nhưng điều đó đâu có loại trừ việc em cô yêu chồng cô khi gần nhau nhiều năm như thế?

Cái này tôi khẳng định là có. Trong lòng em gái tôi, yêu thương chồng tôi vô cùng. Nhưng chồng tôi chỉ xem cô ấy như em gái, không đi xa hơn.
Nhưng tôi không ghen. Hoàn toàn không vì tôi hiểu anh.

Hy sinh cho người mình yêu đâu có tội gì?

- Suốt buổi trò chuyện, thấy cô cả một đời lo cho chồng, bao bọc cho chồng, bảo vệ cho chồng. Sự hy sinh của cô cho chồng có còn vẹn nguyên sau những đổi thay của đời sống không, thưa cô?

Ngày 22/4/1975, cả nhà chúng tôi được bảo lãnh qua Mỹ, nhưng anh kiên quyết không đi, anh muốn ở lại để sống với mọi đổi thay của thời cuộc. Tôi với anh như hình với bóng, anh đi thì tôi đi, anh ở thì tôi ở. 4 năm, khi thấy cần đi, chúng tôi đi.

4 năm ấy, chúng tôi không hát, không đàn nhưng anh vẫn sáng tác

Lúc đó, tôi ra chợ buôn vải vóc. Tôi làm và muốn chồng tôi ngồi yên đó, để tôi lo cho cuộc sống gia đình được tốt, không phải lo toan gì cả. Tôi để anh tập trung thời gian để sáng tác. Tôi phải trả anh về cho âm nhạc.
Tôi không muốn cái đời sống vốn đang thay đổi kia tác động đến anh làm anh tổn thương. Tôi không thể nhìn cảnh người đàn ông ốm yếu của đời tôi phải ra giữa chợ đời, để rồi làm bay mất những nốt nhạc tặng cho đời.

- Cô tự mang gánh nặng cho mình, thì có làm cho người đàn ông ấy phát huy được bổn phận của người đàn ông không cô? Cô hy sinh, không lẽ chồng cô chỉ ngồi yên thế?

Nói thật là lúc đó tôi không thấy khổ. Công việc buôn bán bận rộn, về nhà được thấy những bản nhạc và nụ cười hiền của anh, mọi vất vả cũng tan biến hết rồi. Không lẽ cứ ngồi  tưởng tượng ra khổ sở để giày vò nhau?

Nếu anh có xông ra đi làm, tôi cũng không cho anh làm đâu. Không nên bắt người khác làm những công việc mà sức khỏe của họ không cho phép. Vậy thì cứ ở nhà cho tôi. Và sống vui dùm tôi. Thế là đủ. Chuyện gì tôi cũng lo được.
Mỗi người có một kiểu người đàn ông thực sự trong đời mình. Người đàn ông của tôi tặng tôi một tình yêu lớn, là đủ.

- Mình không vì chồng được thì mình vì ai được? Vì chồng, cũng là vì mình mà? Hy sinh cho tình yêu thì đâu có tội gì?

Hy sinh đồng ý là bản chất phụ nữ Việt nhưng ta không nên cổ xúy cho điều đó!

Em thấy tôi vẫn cười, vẫn nhắc về chúng tôi đẹp như thế đến hôm nay và có thể nhiều năm sau nữa, em sẽ thấy rằng, chúng tôi đã gạt ra ngoài hết những hơn thua đối sánh, nghi kỵ với cuộc đời.
Khi mình đi đến xét nét, nghi kỵ thì có còn là yêu nhau nữa không? Có còn thương nhau nữa không? Sống cho nhau mà cũng phải xét nét, nghi kỵ thì đâu còn là sống cho nhau nữa?

- Với người chồng hiện tại, cô có áp dụng cách sống này không hay chỉ có một Phương trong đời được thế thôi?

Dù chồng là hai người, nhưng tôi chỉ có một. Tôi đang làm những gì tốt nhất cho anh, như đã từng làm cho anh Phương trước đây. Và chúng tôi rất hạnh phúc.

Anh cũng trải qua nhiều mất mát trong đời sống riêng tư trước đây nên sự bình yên về sau là điều anh cần. Anh cần thì tôi mang bình yên đến.

Anh cho tôi được hồn nhiên sống, yên bình sống và yên bình hát nhạc anh Phương. Dù thời gian có đi ngang đầu, làm cho tóc chúng tôi bạc, làm cho đời chúng tôi qua, chúng tôi vẫn hồn nhiên như thế.

Hạnh phúc trọn vẹn hay không là cho đến cuối đời, em có cười thỏa mãn với cuộc sống của em không?

Chúng tôi đã vượt qua mọi ngọt bùi, mất mát và chúng tôi tin, dù tôi hay anh, vẫn là người mỉm cười nụ cười cuối cùng với nhau, khi một trong hai lìa xa cõi đời.

Cảm ơn cô về cuộc trò chuyện!


Tin tức nguồn:
 xaluan.com

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

Nguy cơ hỏng mắt vĩnh viễn vì ăn xoài chứa hóa chất thúc chín


Để thúc chín xoài, nhiều thương lái đã sử dụng loại hóa chất độc hại. Chúng có thể gây hại đối với sức khỏe, ảnh hưởng tới hệ thần kinh, thậm chí có thể gây hỏng mắt vĩnh viễn…

Loại hóa chất thúc chín xoài là chất gì?Thông thường, trái xoài khi được thu hái lúc đầu vụ thì bán sẽ được giá cao. Tuy nhiên, điều đó cũng có nghĩa xoài thời điểm đó thường là trái non. Vì thế để thúc chín xoài non, rút ngắn thời gian làm chín cũng như có mẫu mã bắt mắt, các thương lái ở Ấn Độ vẫn vô tư sử dụng chất làm chín nhân tạo.

Hậu quả là người tiêu dùng nhiều khi bị “đánh lừa” vì khi nhìn bên ngoài, mã trái cây trông ngoài rất đẹp nhưng ăn thường nhạt, không mùi vị, chất lượng rất kém. Được biết, chất được sử dụng để thúc xoài chín có tên gọi là canxi cacbua.

Theo thông tin trên báo Chất lượng Việt Nam, canxi cacbua hay còn gọi là đất đèn là hợp chất hóa học có công thức là CaC2. Màu sắc của đất đèn phụ thuộc vào kích cỡ và tạp chất, từ đen cho đến trắng xỉn.

Được biết, canxi cacbua là chất cấm, không chỉ có hại cho sức khỏe mà còn gây ung thư . Chất này đang được các thương lái Ấn Độ hám lời vô tư sử dụng, mặc dù Cục Tiêu chuẩn và An toàn Thực phẩm Ấn Độ đã cấm sử dụnghóa chất này.

"Theo Lệnh cấm về Tiêu chuẩn và An toàn Thực phẩm của chúng tôi, làm chín xoài nhân tạo hay bất kì các loại trái cây khác bằng canxi cacbua đều bị nghiêm cấm. Canxi cacbua có ảnh hưởng rất xấu đến hệ thần kinh của con người", Nguyên giám đốc Cục Tiêu chuẩn và An toàn Thực phẩm Ấn Độ Pradip Chakraborty giải thích.

Nguy cơ hỏng mắt vĩnh viễn vì ăn xoài chứa hóa chất thúc chín - Ảnh 1

Chất được sử dụng để thúc xoài chín có tên gọi là canxi cacbua

Độ nguy hiểm
Canxi cacbua khi tiếp xúc với nước cho ra khí acetylene có cùng tác dụng như khí ethylene. Acetylene có chứa các tạp chất độc hại ảnh hưởng đến hệ thần kinh.


Ngoài ra, theo thông tin trên báo Dân Trí, một chuyên gia của Viện Nghiên cứu rau quả Trung ương cho biết, hoạt chất Ethrel trong chất thúc chín cũng có trong cả đất đèn song nếu dùng ở dạng lỏng để bôi hoặc ngâm tẩm hoa quả thì rất độc hại. 

Tên phiên âm của loại hóa chất này là “thúc chín tố”- một hợp chất hữu cơ do nhiều xí nghiệp khác nhau ở Trung Quốc sản xuất. Đây là một chất có tính acid và dễ bị ôxy hóa khi để ngoài không khí.


Mặt khác, nếu tiếp xúc với khí acetylene ở nồng độ trên 33% có thể bị ngất xỉu. Các triệu chứng của ngộ độc acetylene thường là khát nước, khó nuốt, cảm thấy yếu, ói mửa đôi khi có máu, cảm giác ngứa ngáy ở miệng, cổ họng hay mũi; cảm giác cháy rát da và có thể làm hỏng mắt vĩnh viễn...

Nhận biết xoài có ngậm hóa chất thúc chín

Nguy cơ hỏng mắt vĩnh viễn vì ăn xoài chứa hóa chất thúc chín - Ảnh 2

Vị của quả xoài ngậm hóa chất thường nhạt, không có mùi thơm đặc trưng của xoài.
Màu sắc:

Những quả xoài vỏ màu xanh, bên trong lại chín vàng, không có vị xoài, nhạt nhẽo thường là xoài đã được ngâm tẩm nhiều hóa chất.

Xoài chín thông thường sẽ có da căng bóng, có màu vàng sáng, không bị thâm đen, vỏ nhăn, nhũn. Khúc đầu của quả xoài chín vàng và cứng.

Mùi vị:


Xoài chín với cách thông thường khi chín có mùi thơm ngọt đậm, không hắc như xoài ngậm hóa chất. Xoài ngậm hóa chất không có vị xoài, độ ngọt không tự nhiên, thông thường rất nhạt.


Theo doisongphapluat

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

Vợ hồi xuân, chồng sướng hay khổ?

Ngày trước, mấy lão bạn anh hay dọa: “Vợ mà hồi xuân là ông khổ đấy nhé!”. Nghe vậy, anh chỉ cho là tầm phào, bụng thầm nhủ: “Vợ hồi xuân tức là trẻ lại, vậy thì sướng chứ sao lại khổ?”. Không ngờ, đến khi vợ thực sự bước vào giai đoạn hồi xuân, chồng mới “biết đá, biết vàng”.

Vợ chồng bao nhiêu năm, anh đã quen với cái vẻ ngoài giản dị của em. Ai ngờ, vừa hồi xuân là em thay đổi cái rụp, làm cả ba cha con anh choáng váng. Em chưng diện, chăm chút nhan sắc kỹ hơn. Nếu em làm đẹp, chưng diện một cách vừa phải, phù hợp với lứa tuổi thì anh chẳng có gì để than vãn; thậm chí còn mừng, còn khuyến khích. Đằng này, em chưng diện, em làm đẹp toàn theo kiểu quá lố, khiến anh đau đầu hết sức.

Vợ hồi xuân, chồng... hồi hộp

Mỗi ngày em hồi xuân là mỗi ngày cha con anh hồi… hộp, vì không biết hôm nay vợ mình - mẹ mình sẽ diện bộ cánh theo “trường phái” thời trang nào. Hôm nay em mặc bộ đầm ba bốn màu sặc sỡ, hôm khác em lại chơi bộ đồ của mấy em gái tuổi teen, đến nỗi con gái phải thốt lên: “Mẹ còn teen hơn con!”. Teen với sặc sỡ còn đỡ, có khi em còn hứng lên, diện đồ theo “trường phái gợi cảm”. Nói thật với em, nhìn em - đã gần lên chức bà ngoại - mặc cái áo mỏng tang theo kiểu xuyên thấu, hay cái áo hai dây thiếu trước hụt sau, anh chẳng thấy gợi cảm gì hết mà chỉ muốn nổi da gà…


Từ ngày em hồi xuân, cái tủ mỹ phẩm của em to hơn hẳn. Em tậu cơ man nào là son, là phấn, là sữa, là kem… đủ loại. Lúc trước, đi đến chỗ nào mang tính chất trang trọng em mới trang điểm. Còn bây giờ, em trang điểm mọi lúc mọi nơi. Ra đầu ngõ mua bó rau em cũng phải dặm phấn, tô son. Thậm chí, nhiều khi ở nhà em cũng trang điểm, chẳng hiểu để làm gì?


Nhưng anh khổ nhất là cái vụ đi sửa sắc đẹp của em. Em xăm lông mày, xăm môi, rồi sửa mũi, hút mỡ bụng. Thậm chí, cái vòng 1 em cũng đi nâng cấp. Kết quả là đẹp đâu anh chưa thấy, chỉ thấy vợ mình ngày càng lạ hoắc. Đấy là chưa kể đến chuyện tốn kém tiền bạc. Từ ngày em siêng đi thẩm mỹ viện, ngân quỹ gia đình hao hụt thấy rõ…

Anh bực lắm, cũng góp ý em nhiều lần, hồi xuân thì hồi xuân, làm đẹp thì làm đẹp, nhưng phải đúng mực, hợp với lứa tuổi. Khổ nỗi, hễ anh nói là em giận, vì giờ em đã đổi tính, nhí nhảnh hơn, “teen” hơn ngày xưa, nên rất dễ giận, dễ hờn. Nói đụng đến, là dỗi ngay: “Tôi hiểu mà, già rồi, làm gì cũng đâu bằng được mấy em gái trẻ. Anh chán tôi cũng phải”. Mà giờ em dỗi cũng y hệt như lúc mới cưới, cũng mặt mũi lạnh tanh, cũng không thèm nói chuyện, cũng bỏ cơm bỏ nước. Anh phải dỗ chán dỗ chê, em mới hết giận. Nhiều khi dỗ em, anh thấy mình cũng đang… hồi xuân, trở về cái thời trai trẻ, tìm cách làm lành với cô bạn gái hay hờn dỗi.

Trời không chịu đất thì đất phải chịu trời. Giờ anh hết dám “phản kháng”, chỉ biết cố gắng chịu đựng, hy vọng qua một thời gian, vợ anh sẽ về lại “vị trí cũ”. Chứ em cứ hồi xuân như vầy hoài, chắc anh “lão hóa” sớm…
Theo DT

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015

10 sự thực "nhơ nhớp" về đàn ông ngoại tình

Tôi có vài bạn nữ đang bế tắc vì yêu người đã có vợ. Tôi ra sức khuyên họ nhanh chóng chấm dứt nhưng thú thật đã quá chán ngán việc phải lôi họ ra khỏi vũng bùn nhơ nhuốc đó.

Vào đọc các mục tâm sự của quý cô về vấn đề tương tự, tôi tự đặt hai câu hỏi: “Không lẽ đàn bà ngu vậy sao?” và “Không lẽ đàn ông có vợ rồi còn ngon lành hơn trai tơ sao?”.

Tôi tịnh tâm, vốn là người thích cảm nhận suy nghĩ của người khác, tự đặt mình vào vai thế của một gã đàn ông có vợ rồi. Dưới đây là những suy nghĩ của đàn ông ngoại tình, có thể gọi là chính xác đến 99% mà các cô ít biết, mong quý cô tham khảo và có thể tin tưởng cũng như áp dụng. Với hy vọng “còn nước còn tát”, tôi mong các cô đọc bài chia sẻ này mà biết “quay đầu là bờ”.



1. Đàn ông ngoại tình vì ham muốn. Ham muốn tình dục hoặc ham muốn tiền bạc. Gần như 100% những rạn nứt vợ chồng đều từ vấn đề “chăn gối” và “ngân khố”. Khi không được vợ chia sẻ hoặc thỏa mãn, họ sẽ đi tìm người ngoài để giải quyết. Nếu cô gái vừa ý họ, họ sẽ tiếp tục duy trì “kênh thỏa mãn” đó cho tới khi chán, hoặc bị phát hiện hoặc người kia tự rút lui.

2. Đàn ông ngoại tình hay kể khổ. Đúng là chẳng ai ngoại tình khi đang hạnh phúc, nhưng đánh vào lòng thương hại của đàn bà chính là thứ vũ khí muôn thuở của đàn ông. Họ sẽ cố “đáng thương hóa” bản thân để các cô nghĩ: “Trời ơi anh tuyệt vời như vậy mà sao tội nghiệp quá. Hãy để em thay chị ấy chăm sóc cho anh”. Và thế là “Chào mừng em đến với phòng nhì của anh!”.

3. Đàn ông ngoại tình rất kiệm lời. Họ không thích hoặc hạn chế sự chia sẻ, đặc biệt là về vợ, bởi họ càng nói bạn sẽ càng đặt câu hỏi: “Tại sao anh lại ngoại tình?”, thế là toi công. Nói ngắn gọn về cái xấu của vợ hay cái không hạnh phúc của mình là đủ rồi, để bạn tò mò muốn tìm hiểu thêm, muốn gần nhau hơn và họ chỉ chờ có thế. Vả lại, có ai nói dối mà nói nhiều? Nói nhiều quá lộ cái dối ra thì sao?

4. Đàn ông ngoại tình luôn đạo đức giả. Theo điều thứ hai, khi đã đánh vào lòng thương hại của “đối tác”, họ sẽ luôn tỏ ra mình cao thượng. Những câu nói kiểu như “Tại sao em lại yêu người như anh?”, “Người như anh không đáng để em yêu đâu”, “Anh không muốn lợi dụng em”, khốn nạn thay lại làm các cô thêm thương hại và mù lòa đắm chìm thêm sâu thêm lâu, nhưng câu nói thực trong thâm tâm họ là: “Tới đi em, đừng dừng lại, em ngu chứ anh không có ngu”.

5. Đàn ông ngoại tình giỏi chiều chuộng. Gần như 100% các cô “đổ” với thứ đàn ông này là vì muốn gì được nấy, tâm lý, chịu khó và biết hy sinh. Tôi nghe quá nhàm rồi. Nên nhớ đàn ông cỡ đó thì thiếu gì “đồ chơi” và thủ đoạn để tán các cô. Giữa một người “lúa” nhưng mọi sự quan tâm của anh ta đều thật lòng và một kẻ “sõi” nhưng sự quan tâm chỉ là bài bản, các cô chọn ai? Sự quan tâm của đàn ông ngoại tình, xét cho cùng chỉ là miếng cơm thừa mà thôi.

6. Đàn ông ngoại tình hay tỏ ra nhu nhược. Họ sẽ cố làm ra vẻ bị giằng xé giữa vợ con và bồ: “Yêu em lắm nhưng vợ anh thế này con anh thế kia, anh không nỡ…”. Lúc đó, với tâm lý phóng lao phải theo lao, các cô sẽ vì lòng thương hại đã bị lợi dụng và quyết định giùm họ rằng cả hai sẽ tiếp tục trong lén lút. Với đàn ông, lén lút chính là thiên đường. Nếu thật sự nhu nhược thì họ đã núp váy vợ rồi, không tới mức phải quyết tâm ngoại tình chi đâu.

7. Đàn ông ngoại tình hay hứa hẹn. Con gái yêu bằng tai, còn vẽ ra tương lai hoành tráng là nghề của đàn ông. Lời hứa chính là vũ khí đáng sợ nhất của đàn ông. Mọi lời hứa hẹn sẽ chu cấp dư dả, bỏ vợ, chung tình tuyệt đối… tất cả chỉ là dối trá, là cái chìa khóa vạn năng để mở toang người con gái đó ra cho họ hưởng thụ mà thôi. Khi đã no xôi chán chè, họ lập tức quên đi lời hứa.

8. Đàn ông ngoại tình luôn đòi hỏi. Quá dễ hiểu khi phải có nhu cầu không được đáp ứng họ mới đi ngoại tình chứ. Nhưng họ khôn lắm, không có đòi hỏi sỗ sàng đâu vì đó là cách tiếp cận các cô giá làm tiền. Họ sẽ âm thầm, vờ như không cần, để rồi tự tay hành động luôn. Nếu bạn đang cặp với kẻ đã có vợ mà anh ta không đòi hỏi gì, nghĩa là anh ta đang đòi hỏi với phụ nữ khác rồi đấy. Không tên nào thần kinh tới mức đi ngoại tình rồi về tay không đâu.

9. Đàn ông ngoại tình không bao giờ chịu trách nhiệm. 100% là như vậy. Vì bản chất của việc ngoại tình là để thỏa mãn, nên họ không cho rằng mình phải có trách nhiệm gì ở đây cả. “Lỗi hoàn toàn thuộc về đàn bà, ai bảo ngu mà theo”, nghe có vẻ đắng lòng nhưng nó là như thế. Bạn nghĩ là đàn ông đi ngoại tình với bạn rồi sau đó dắt về cho gia đình và nói: “Xin lỗi mọi người, tôi yêu cô ấy” thật à? Thần kinh bạn có vấn đề không?

10. Đàn ông ngoại tình không bao giờ chung thủy. Người cần chung thủy - vợ - họ đã không chung thủy rồi, bạn chỉ là bồ nhí, không có bạn thì vẫn còn cả đống gái xinh ngoài kia, bạn nghĩ bạn là ai mà đòi hỏi họ sự chung thủy? Mà sự chung thủy chính là thứ tạo ra tình yêu. 100% đàn ông ngoại tình đều không dám bỏ vợ, vị thế họ càng cao, họ càng không dám bỏ. “Bồ là lều, vợ là nhà, thà bỏ lều chứ không bỏ nhà”. Nên nhớ, “đồ chơi”, “con rối”, “thứ mua vui” mới là thứ mà họ gán cho bạn. Có ai chơi một món đồ chơi mãi không?

Đó là những quy luật ngoại tình của đàn ông do chính đàn ông viết ra. Nếu các cô không tin thì cứ việc, nhưng hãy nhớ chấp nhận hậu quả và im lặng mà giải quyết, đừng có than trách hay lên báo mà tâm sự. Xã hội Việt Nam vốn thừa nam thiếu nữ, nghĩa là một người con gái có nhiều đàn ông để mà lựa chọn. Các cô muốn làm giá hay muốn bị làm giá thì tùy, nhưng đàn ông vừa độc thân vừa tốt không thiếu nên không cần phải thèm khát tới mức chọn “lũ ngoại tình” đâu.

Trước khi quyết định một mối quan hệ với một gã ngoại tình, bạn hãy xác định trong đầu rằng: Sau này mình sẽ, may mắn nhất, là giống như vợ hắn ta bây giờ, còn lại thì tệ hơn. Bạn chấp nhận nổi thì cứ mà tiến tới.

Đây chỉ là những điều hạn hẹp mà tôi nghiệm ra. Xin cả quý ông lẫn quý bà có cao kiến gì thì chỉ dẫn thêm. Hoặc nếu có thắc mắc hay tranh cãi gì xin cứ chia sẻ và gửi bài góp ý cho nhau. Xin cám ơn.  


Theo Vnexpress.net

Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015

Những điều "khác người" ở Mỹ

Người Mỹ thích ăn nhiều, sở hữu nhiều ô tô và mua nhà thật rộng. Công dân 21 tuổi mới được uống bia rượu, nhưng 18 tuổi đã được phép mua súng.

Những suất ăn khổng lồ: Nói đến thức ăn thì người Mỹ thường chú trọng về số lượng hơn chất lượng. Khắp nước Mỹ có rất nhiều hàng buffet rẻ cho phép khách hàng ăn bao nhiêu tùy thích. Mặc dù đồ ăn ở những nhà hàng này không xuất sắc, nhưng vẫn rất đông khách. Với mức giá 6,99 USD, thực khách có thể thỏa sức ăn mì ống, cánh gà và nước sốt. Du khách nước ngoài ăn tại một nhà hàng Mỹ có thể bị sốc vì kích cỡ các suất ăn rất lớn.

 Những điều ‘khác người’ ở Mỹ
Nhiều ôtô: Hầu hết mỗi người dân Mỹ đều sở hữu một chiếc xe hơi. Một gia đình có 2 con thường có ít nhất 2 ôtô. Nếu con đủ tuổi lái xe, nhà họ có thể sở hữu tới 4 chiếc. Người Mỹ vẫn hay phàn nàn rằng giá xăng dầu và ô nhiễm môi trường phá hỏng cuộc sống của họ.

 Những điều ‘khác người’ ở Mỹ
Không ngại chê bản thân: Không người Mỹ nào nói rằng họ lái xe hay chơi thể thao rất dở. Tuy nhiên, hầu hết đều thoải mái khi nói mình dốt toán hoặc địa lý. Học sinh, sinh viên thường khoe mình lười học và hay trốn học như thế nào.

 Những điều ‘khác người’ ở Mỹ
Thích cho đá vào đồ uống: Người Mỹ rất thích đá. Họ cho vào tất cả các loại đồ uống như nước, soda, bia… Các nhà hàng nhờ thế có thể thu lãi, vì khách hàng luôn chỉ thích thêm đá.

 Những điều ‘khác người’ ở Mỹ
Thương yêu động vật hơn người: Người Mỹ đối xử với động vật như người. Thú cưng được đặt tên, mặc quần áo đẹp, được tặng quà sinh nhật, thậm chí được đưa đến các nhà hàng đặc biệt dành riêng cho động vật.

 Những điều ‘khác người’ ở Mỹ
Chặt chẽ trong việc sử dụng đồ uống có cồn: Mỹ rất nghiêm ngặt trong việc sử dụng đồ uống có cồn. Người dưới 21 tuổi không được phép mua bất cứ loại đồ uống có cồn nào, mặc dù 18 tuổi có thể được đi bầu cử hoặc gia nhập quân đội. Các cửa hàng, quán bar đều kiểm tra giấy tờ tùy thân để đảm bảo khách hàng đủ tuổi uống bia rượu.

 Những điều ‘khác người’ ở Mỹ
Lỏng lẻo trong việc dùng súng: Ở các cửa hàng thực phẩm tại Mỹ, khách hàng phải trình giấy tờ tùy thân trước khi mua bia rượu, còn ở các cửa hàng súng khách hàng chỉ việc điền vào vài mẫu đơn và trả tiền mặt. Ở một số nơi, khách hàng có thể mang súng về nhà chỉ sau vài phút. Công dân từ 18 tuổi có thể sở hữu súng, nhưng phải chờ đến 21 tuổi mới được uống rượu.

 Những điều ‘khác người’ ở Mỹ
Vận động viên thể thao được coi như anh hùng: Trong khi hàng nghìn sinh viên miệt mài học tập để trở thành giáo viên, bác sĩ mà không được để mắt tới thì một sinh viên có thành tích thể thao xuất sắc có thể được cả nước biến đến. Sinh viên đại học chơi bóng bầu dục hoặc bóng rổ luôn gây chú ý nhất trong các môn thể thao. Mỗi trận đấu của họ trở thành đề tài thảo luận trong nhiều tuần lễ.

 Những điều ‘khác người’ ở Mỹ
Dễ nổi đóa: Người Mỹ thích thể thao, chính trị, xe hơi, đồ ăn, và đặc biệt thích phàn nàn về những thứ đó. Nếu bạn đến thăm một gia đình hay tới một quán bar thể thao vào buổi chiều chủ nhật, bạn sẽ chứng kiến những người đàn ông la hét, ném đồ lung tung trong lúc xem diễn biến một trận thi đấu. Nhiều người tiết kiệm tiền mua xe, rồi nổi điên khi thấy xe không giống họ tưởng tượng. Những người khác có thể mất nhiều thời gian bị ám ảnh bởi các chính khách, hay các sự kiện của chính phủ không mấy ảnh hưởng tới họ. Sau bóng chày và bánh táo, có vẻ như nổi đóa chính là một trong những “truyền thống” lâu đời của người Mỹ.

 Những điều ‘khác người’ ở Mỹ
Giả vờ đọc sách: Người Mỹ thích ý tưởng đọc sách, nhưng họ ghét vì nó chiếm mất thời gian dành cho tivi và mạng xã hội. Bởi vậy, người Mỹ thường mua một cuốn sách rồi luôn mang bên mình để người khác nghĩ là họ đang đọc sách. Các quán cà phê ở Mỹ có nhiều người mang sách đến để trên bàn, nhưng lại bận tập trung vào điện thoại.

 Những điều ‘khác người’ ở Mỹ
Thích nhà to: Một trong những ước mơ của người Mỹ là mua được một căn nhà thật lớn, cũng như việc sở hữu nhiều xe hay ăn những suất ăn lớn. Họ không mấy quan tâm về vị trí của ngôi nhà, mà chỉ muốn càng to càng tốt. Sau khi mua nhà, họ tiếp tục phàn nàn về chi phí đắt đỏ cho điều hòa nóng lạnh, hay cuối tuần nào cũng phải cắt cỏ làm vườn.

Theo Zing